Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh dở chứng bỏ nhà theo trai
Thành ra suốt mấy bữa nay
Anh mặc áo rách… lây phây ngoài đường!
Em nào nhìn thấy mà thương
Sẵn qua vá hộ, lo luôn việc nhà
Nhà anh chả có mẹ già
Không con, không cái thế là khỏe re!
Anh chẳng hút xách, rượu chè
Đã cai cờ bạc, bỏ nghề đi hoang
Tuy rằng không được giàu sang
Nhưng có công việc nhì nhằng… đủ ăn.
Ai muốn sửa túi, nâng khăn?
Xin mời đăng ký để anh chọn nào
Mập, lùn, xấu… đâu có sao
Miễn đừng mang thói trèo cao, tốt rồi!
Nguyễn Hữu Nhân
Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013
Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012
XƯƠNG RỒNG !
Ta nhỏ bé giữa chợ đời muôn ngã
Gánh ân tình lây lất tháng ngày qua
Trót sinh ra mang số kiếp phong ba
Đời nghiệt ngã cưu mang vì nhân quã
Ta chẵng biết lấy gì ra chấp vá
Vết thương lòng đang làm đục đời ta
Rượu tình kia ta uống đã say ngà
Trong lồng ngực chất độc giờ bung phá
Ta muôn đời làm loài cây không lá
Sống khô cằn trên mãnh đất phù sa
Một loài hoa giữa bão tố phong ba
Vẫn sừng sững đâm chồi non trỗ lá
Đó là loài Hoa Xương Rồng hoang dã
Chỉ chút nắng thôi đời sẽ trỗ hoa
Cùng với chút mưa sẽ đẹp hiền hoà
Se đôi lứa vui niềm vui sỏi đá !
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)